Something anew

Ngó lại suốt dọc cái blog này mới nhận ra mày chỉ vào đây toàn những lúc khá khẩm lắm nhỉ. Phải thay đổi dần cái thói quen này mới được, mày không muốn nhìn lại chỉ thấy toàn những rác rưởi mày trút hết vào đây đâu haha. Nói vậy chứ, ngay hôm qua thôi cũng là một thời điểm khá shitty với mày nhỉ, thế nên mày mới nhớ lại cái blog này =))).

Ok chửi bản thân thế đủ rồi, nhắc đến hôm nọ tôi có làm một cái game tâm lý đơn giản. Hay tưởng tượng ra một khối hộp trên một sa mạc mênh mông, và tất cả tôi nghĩ trong đầu là một hộp thép bé bằng lòng bàn tay đặt trên cát. Câu chuyện cũng hợp lý khi người ta kết luận khối hộp đó chính là bản thân mình, ngẫm lại thấy cái tôi mình thật bé nhỏ. Tôi luôn kiếm tìm bản thân mình là ai, hay thật ra mình cũng chẳng la ai cả, một tập hợp ảnh hưởng của nhiều người cộng lại chăng. Tôi luôn nhìn tới nhưng con người khác với ánh mắt tò mò, cố gắng hiểu thấu con người họ, càng biết rõ con người ta bao nhiêu, tôi càng thất vọng với chỉnh bản thân mình (Mày có thể thấy đủ điều tốt ở con người ta, vậy mà người duy nhất mày không thể thấy được lại chính là mày). Ngày hôm qua thôi, khi mà tôi nhận ra rằng crush của mình tuyệt vời đến mức nào, nhận ra mình sẽ chẳng đi đến đâu cả với cái thái độ nhu nhược thế này. No more. (Mày không còn phải thèm muốn tới sự thông cảm của người khác nữa)

Chình vì vậy tôi quyết định khởi động lại cái blog này, một journal thực sự của mình tôi. Now not only the sorrow, it will become something more, everything matters to me.