Thằng say dắt tay thằng tỉnh

Hôm nay không phải là một ngày tồi với tôi, trái lại khá suôn sẻ, tôi kết thúc cái việc khỉ gió trên trường, kịp giờ đi làm rồi một buổi chiều học hành hiệu quả. Nhưng nó chỉ bắt đầu sau bữa bia với mấy thằng bạn tôi khai trương đầu năm. Thật ra mà nói, tôi là một thằng đéo uống được nhiều, và vì thề tôi chỉ dừng lại ở mức vừa phải, nhưng đủ dẫn đến đủ thứ điên rồ.

Tôi về nhà, vừa say vừa tỉnh, nói vài câu bâng quơ rồi một mạch lên phòng, tắt đèn, đóng cửa, vẫn còn earphone trên tai. Tôi lăn ra giường, rồi cái bài Creep ảm đạm đó cất lên, tôi khóc, khóc cho bao cơ hội với mối quan hệ tôi bỏ qua, khóc cho cô ấy, người tôi thích, nhưng đâu bao giờ tôi dám mở miệng. Trầm xuống, âm thanh thánh thót của Sigur Rós, và tôi quỳ xuống ngẩng đầu, cái ánh sáng tưởng tượng cuốn quanh, òa khóc, tôi kệ nó tuôn ra, trào hết ra bao nhiêu niềm hổ thẹn, tủi nhục, cô đơn, những cảm xúc tôi đã dìm nó xuống. Cái bức tường ấy, nó đổ, cuốn hết ra, nước mắt, nỗi thất vọng tràn trề bấy lâu nay theo từng nốt cao thấp, cái mặt nạ, tôi dẫm nát nó thành từng mảnh, tôi không cần nó nữa. Cuối cùng nó cũng hết, nó ra hết rồi, thật trống rỗng, tôi cười, tôi khóc, tôi đéo biết mình đang nghĩ gì nữa, rồi thiếp đi, nhưng nào có được, âm nhạc ấy, tiếng kêu kỳ quái hoang mang của Radiohead nào làm cho tôi yên. Tôi lại dậy, nhìn chăm chăm vào những bóng đen, vệt sáng xọc xiên quanh mình, và bố tôi gọi.

Lấy sức đi xuống, tôi uể oải đập mình vào cửa, bố tôi quát gì đó tôi chả rõ, cầm nồi cơm tôi suýt làm rơi vì loạng choạng, bố tôi lại quát, nào tôi có quan tâm, và tôi làm, cất dọn rửa bát, không một suy nghĩ trong đầu, tôi chỉ làm những gì tôi muốn, mẹ tôi quay ra, bảo tôi vài câu, cũng chả biết là gì nữa, và mẹ tôi đưa tôi tiền hàng tháng, mắt tôi lại đỏ hoe rồi. Tôi đi lên, mong sao mình cứ say thế này mãi, chả quan tâm đến ai, người ta nghĩ gì, chỉ có tôi, và chỉ mình tôi là tôi mà thôi.